Tôi bắt đầu chèo ván đứng không phải vì muốn trở thành vận động viên. Tôi bắt đầu bởi vì tôi
không gian cần thiết – để giải phóng không gian khỏi tiếng ồn, màn ảnh và cuộc sống vội vã. Những gì tôi tìm thấy trên
nước không chỉ là một tấm ván gỗ và một mái chèo, nhưng một nhịp sống khác.
Khi tôi bước lên ván chèo lần đầu tiên, Tôi nhớ mọi thứ đều bất ổn như thế nào.
Nước di chuyển dưới tôi theo cách mà tôi không thể đoán trước được, và bản năng của tôi là siết chặt mọi cơ bắp. TÔI
rơi xuống trong vài phút. Nhưng khi tôi leo trở lại bảng, điều gì đó đáng ngạc nhiên
đã xảy ra: Tôi đã cười. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Tôi cảm thấy thoải mái về thất bại.
Học và sống chậm lại
Ván chèo buộc tôi phải giảm tốc độ theo cách khác. Trên đất liền, Tôi đã quen với việc xử lý nhiều
nhiệm vụ cùng lúc – kiểm tra điện thoại di động của tôi, xem xét thời hạn, và lập kế hoạch
bước tiếp theo trước khi hoàn thành nhiệm vụ hiện tại. Trên mặt nước, tâm lý này hoàn toàn không có tác dụng. Nếu tôi
sự vội vàng, Tôi sẽ mất thăng bằng. Nếu tôi chống lại chuyển động của nước, tôi sẽ ngã xuống.
Đứng trên tấm gỗ dạy tôi lắng nghe – gió, dòng nước và hơi thở của chính tôi. TÔI
bắt đầu chèo thuyền vào sáng sớm. Lúc đó, mặt nước rất êm đềm, và thế giới cảm thấy như
nó vẫn chưa kết thúc. Những khoảng thời gian yên tĩnh đó đã trở thành một nghi thức. Không có thông báo, không mong đợi. Nó chỉ là
bài tập, hơi thở và sự phản ánh.
Một loại hình thể dục khác
Trước khi chơi ván chèo, ý tưởng của tôi về thể dục luôn liên quan đến cường độ: khó khăn hơn
bài tập, chạy lâu hơn, và sự tiến bộ có thể đo lường được. SUP đã thay đổi quan điểm đó. Nó
củng cố cốt lõi của tôi, cải thiện tư thế của tôi, và tăng cường sức chịu đựng của tôi, nhưng nó không bao giờ cảm thấy
trừng phạt. Thay vì đếm lượng calo đốt cháy, Tôi bắt đầu chú ý tới cảm giác của mình
thân hình.
Thỉnh thoảng, ván chèo là một loại bài tập. Vào những thời điểm khác, nó chỉ nổi, ngồi trên một
bảng gỗ, để chân tôi kéo lê trong nước. Tôi học được rằng tập thể dục không phải lúc nào cũng tích cực
để có hiệu quả. Sự thay đổi này dần dần ảnh hưởng đến cách tôi đối xử với những phần khác trong cuộc sống của mình – công việc, đồ ăn, Và
thậm chí nghỉ ngơi.
Cô đơn và kết nối
Một trong những món quà bất ngờ nhất của ván chèo là sự cân bằng giữa nỗi cô đơn và
sự liên quan. Một mình trên mặt nước, Tôi cảm thấy độc lập sâu sắc. Tôi học cách tin vào chính mình – Của tôi
THĂNG BẰNG, phán đoán của tôi, và khả năng của tôi để đối phó với những điều kiện thay đổi.
Đồng thời, ván chèo kết nối tôi với những người khác một cách lặng lẽ và tự nhiên. Nói chuyện
trên bờ biển khác với việc nói chuyện trong một căn phòng đông người. Người ta nói về gió
điều kiện, tuyến đường yêu thích, và những cuộc gặp mặt trời mọc. Không có sự cạnh tranh, chỉ chia sẻ và
đánh giá cao.
SUP trở thành một phong cách sống như thế nào
Thời gian trôi qua, ván chèo không còn là thứ tôi thích nữa “LÀM”, nhưng những gì tôi xây dựng cuộc đời mình. Tôi đã lên kế hoạch
chuyến đi đến hồ và bờ biển. Tôi thức dậy sớm để uống nước bình tĩnh. Tôi đã đơn giản hóa lịch trình của mình để
rằng tôi có thể dành nhiều thời gian hơn ở bên ngoài.
Sự thay đổi lối sống này không mạnh mẽ, nhưng ổn định. Tôi thấy mình khao khát ít kích thích hơn và
tồn tại nhiều hơn. Thay vì theo đuổi năng suất ổn định, Tôi coi trọng những khoảnh khắc tĩnh lặng. các
ván chèo không cho tôi câu trả lời, nhưng nó dạy tôi cách đặt câu hỏi hay hơn.
Bài học về nước
Cho dù bạn mang theo thứ gì, nước có cách phản chiếu lại. Trong những ngày căng thẳng, nó nhắc nhở tôi
làm mềm. Trong những ngày xao lãng, nó cần phải tập trung. Vào những ngày bình yên, nó thưởng cho sự tĩnh lặng.
Tôi học được rằng sự cân bằng không phải là sự kiểm soát, nhưng điều chỉnh. Bàn cờ không bao giờ ngừng chuyển động, và như vậy
cuộc sống. Sự ổn định đến từ phản ứng, không kháng cự.
Suy nghĩ cuối cùng
Ván chèo đứng không thay đổi cuộc đời tôi chỉ sau một đêm. Nó thay đổi một cách chậm rãi và lặng lẽ, một
phiên tại một thời điểm. Nó dạy tôi cách thích nghi với sự không chắc chắn, làm thế nào để tận hưởng công việc khó khăn mà không cần
nỗi ám ảnh, và làm thế nào để tìm thấy sự bình yên mà không trốn tránh thực tại.
Đối với tôi, SUP không còn chỉ là một môn thể thao. Nó nhắc nhở chúng ta rằng cuộc đời như nước, luôn chuyển động – cái
Cách tốt nhất để tiến về phía trước là không chống lại nó, nhưng để tiến về phía trước với nó.


